Đế Tôn

Chương 1906 - 1907 : Bất xá tái hiện.

Hắn thấp giọng nói:

- Thái Hoàng, ngươi cũng đang chờ đợi giờ khắc này a...

- Thiên Đạo dung hợp quy nhất, là thời cơ những người khác khiêu thoát thiên đạo tốt nhất, cũng mà ngươi là thời cơ khiêu thoát thiên đạo tốt nhất, trong tích tắc triệt để dung hợp, ngươi sẽ tạm thời khôi phục thần trí, thoát khỏi Thiên Đạo, đây là mưu đồ của ngươi a...

Đột nhiên, Ly Sửu Ma Hoàng kinh thanh nói:

- Thiên đạo chí bảo triệt để dung hợp! Cơ hội phi tiên sắp xuất hiện!

Đây là một khắc kích động nhân tâm, Thiên Đạo hoàn toàn dung hợp, cơ hội phi tiên xuất hiện, vô luận địa ngục hay là chư thiên Hoàng Đạo Cực Cảnh, đều có được hy vọng phi tiên!

Trong quá trình Thiên Đạo không ngừng dung hợp, địa ngục chư Hoàng đã cảm giác được Hoàng đạo bản thân ký thác vào trong Thiên Đạo bắt đầu xuẩn xuẩn dục động, lực trói buộc của Thiên Đạo đối với Hoàng đạo càng ngày càng yếu!

Không chỉ có như thế, Giang Tuyết, Minh Thổ Chư thiên Đại Đế, cũng cảm giác được Hoàng đạo bản thân ký thác vào trong La Thiên Thiên Đạo cũng có một loại dấu hiệu bay vút lên!

Chứng đạo thành tiên trong chứng đạo, chứng chính là Thiên Đạo, nhảy ra ngoài Thiên Đạo là có thể hóa tiên đi, địa ngục chư Hoàng có tiền vốn này, về phần chư thiên chư Đế thì là bởi vì Thiên Đạo có thiếu, ngay cả Thiên Đạo cũng không thể ký thác, càng đừng nói chứng đạo thành tiên.

Bất quá, hiện tại Thiên Đạo dung hợp, Thiên Đạo đối với Hoàng đạo trói buộc rớt xuống thật to, liền cho bọn hắn một cơ hội!

Cơ hội này loé lên rồi biến mất, nếu nắm chặc không tới cơ hội này, sau này sẽ không người nào có thể nhảy ra ngoài!

La Thiên cao ở trên chư thiên chấn động, Thiên Đạo từ trong La Thiên bay ra, từng đạo Thiên Đạo tráng quan bao la hùng vĩ, chen chúc mà đến, dung nhập vào trong Thiên Đạo chí bảo uy năng càng ngày càng mạnh này.

Từng tôn Hoàng Đạo Cực Cảnh quay chung quanh Thiên Đạo chí bảo đang dung hợp định hình này, vẻ mặt kích động.

Cũng không lâu lắm, một ngụm kim quan bay tới, Tinh Quang Đại Đế rốt cục đã tìm đến, nghĩ đến hắn đã đưa thần tính của Thiên Ý Lão Tổ đi chuyển thế, cũng không muốn buông tha cho cơ hội phi tiên này.

Đột nhiên, từng tôn Thần Đế bay tới, đó là đám người Hoang Tổ, Nguyên Quân, Trấn Thiên, Linh Đạo Tử, đến đây xem lễ.

Bỗng nhiên, lại có địa ngục từng tôn Ma Đế bay đến đây, cũng xa xa đứng lại, nhìn một màn tráng quan này.

Thiên Đạo dung hợp, tản mát ra một loại ba động trấn áp cổ kim, loại uy năng này mênh mông rộng lớn như thế, để cho mọi người không khỏi biến sắc.

Thanh âm Hoang Tổ khàn khàn, lẩm bẩm nói:

- Thiên Đạo chưa hoàn toàn tan ra làm một thể, tản mát ra uy năng, cũng đã trấn áp chư thiên cùng địa ngục! Nếu hoàn toàn dung hợp, người nào có thể nhảy ra ngoài Thiên Đạo, chứng đạo chánh quả?

Những chư Đế khác trên mặt sợ hãi, hôm nay uy năng Thiên Đạo đã cường đại đến trình độ làm người tuyệt vọng, có thể nghĩ, sau này trong năm tháng vô tận, chư thiên và địa ngục vô số hạng người tài trí thông thiên sẽ bị ngăn trở ở trước mặt Thiên Đạo, nhiều nhất chỉ có thể đem Đại Đạo bản thân ký thác vào trong Thiên Đạo, nhưng muốn nhảy ra ngoài Thiên Đạo, căn bản không có khả năng này!

- Thiên Đạo uy năng quá nặng, đây là muốn đoạn tuyệt hy vọng chúng ta thành tiên a...

Một địa ngục Ma Đế lẩm bẩm nói.

Bọn họ những tồn tại này ở trong lòng vạn niệm câu hôi, nhưng tồn tại Hoàng Đạo Cực Cảnh lại đang kích động, Tử Viên Ma Hoàng lẩm bẩm nói:

- Cơ hội cuối cùng đã tới, không uổng công chúng ta liều chết tranh nhau. Đáng tiếc, không có đoạt được chánh thống vũ trụ mới...

Trận chiến này, tranh đoạt chánh thống không có thắng bại, chỉ có một người thất bại, chư thiên vạn giới chư Đế là người thất bại, địa ngục vạn giới chư Hoàng cũng là người thất bại. Nhưng mà hy vọng phi tiên, lại mỗi người đều có phần, đây đã là thu hoạch làm bọn hắn mừng rỡ!

Đột nhiên, Vĩnh Hằng Ma Hoàng kinh hô:

- Có cái gì không đúng, có cái gì không đúng! Hoàng đạo của ta không cách nào cảm ứng được!

Tiếp theo, từng tôn Ma Hoàng sắc mặt kịch biến, từng cái từng cái thất thanh kinh hô, dần dần nhấc lên một cuộc xôn xao.

- Hoàng đạo của ta cũng không cách nào cảm ứng được!

- Ta cũng vậy!

- Xảy ra chuyện gì? Hoàng đạo mà chúng ta ký thác vào Thiên Đạo sao lại mất đi cảm ứng?...

Đám người Giang Tuyết, Minh Thổ, Tinh Quang nhìn về phía địa ngục chư Hoàng, từng cái từng cái không giải thích được, bất quá bọn hắn cũng có thể nhìn ra được, khí tức địa ngục chư Hoàng kịch liệt suy sụp!

Minh Thổ Đại Đế sắc mặt biến hóa, thấp giọng nói :

- Tình huống như thế, phảng phất là có người đột nhiên tước đoạt Hoàng đạo mà bọn họ ký thác vào trong Thiên Đạo, đem cảnh giới của bọn hắn từ Hoàng Đạo Cực Cảnh đánh rơi xuống...

- Ta biết rồi! Là Thái Hoàng Lão Tổ!

Thông U sắc mặt kịch biến, thất thanh nói:

- Thái Hoàng Lão Tổ lợi dụng cơ hội Thiên Đạo dung hợp, tước đoạt Hoàng đạo mà bọn họ ký thác vào trong Thiên Đạo, đem những Hoàng đạo này làm của riêng! Hắn đây là tính toán tụ họp địa ngục chư Hoàng Hoàng đạo, thừa dịp cơ hội này, bản thân nhất cử siêu thoát, chứng đạo phi tiên a! Hắn... Rất có ý nghĩ!

Cửu Tiêu Đại Đế thất thanh nói:

- Không thể nào, Thái Hoàng đã dung nhập vào Thiên Đạo, dung nhập vào Thiên Đạo hắn đã không có ý thức của mình, làm sao có thể nghĩ ra loại độc kế này, thôn phệ Hoàng đạo của địa ngục chư Hoàng thành tiên?

Giang Nam đột nhiên vỗ tay khen ngợi, cười nói:

- Nếu như là thời kỳ tầm thường, hắn thật sự không có ý thức của mình, bất quá Thiên Đạo hoàn toàn dung hợp, Thiên Đạo đối với chúng ta trói buộc hạ xuống thấp nhất, đối với hắn trói buộc cũng hạ xuống điểm thấp nhất! Cho nên lúc này Thái Hoàng Lão Tổ đã có ý thức của mình. Chiêu này hay, cao, tuyệt, không cần tốn nhiều sức là có thể cướp lấy chư Hoàng Hoàng đạo, thành tựu bản thân, phi tiên mà đi!

Hắn khen không dứt miệng, đối với cử động của Thái Hoàng Lão Tổ cũng là thưởng thức cùng bội phục vạn phần, cười nói:

- Thái Hoàng Lão Tổ từ trước nói với ta, bản thân mưu đồ thật lớn, ta vốn còn có chút không tin, bây giờ nhìn lại, hắn mưu đồ đúng là không nhỏ!

Chư Đế đồng loạt hướng hắn xem ra, Thông U Thần Đế cả giận nói:

- Hoàng đạo của chúng ta ký thác vào trong La Thiên, La Thiên Thiên Đạo cùng Thiên Đạo chí bảo tương dung, ngay cả Hoàng đạo của chúng ta cũng sẽ bị cắn nuốt, ngươi lại còn có thể cười được!

Giang Nam khẽ mỉm cười, nhìn Huyền Đô Cổ Tiên một cái, cười nói:

- Thái Hoàng Lão Tổ cường thịnh trở lại, cũng chỉ có thể chiếm cứ 99 Hoàng đạo phi tiên, sẽ không trở thành cái họa tâm phúc. Hơn nữa, hắn chưa chắc liền có thể phi tiên...

Hắn mới vừa nói tới đây, Hoàng đạo của chư Đế ký thác vào trong La Thiên từ La Thiên chen chúc bay ra, bị Thiên Đạo lôi cuốn hướng Thiên Đạo chí bảo bay đi.

Mà vào lúc này, thân hình Thái Hoàng từ trong Thiên Đạo chí bảo kia bay ra, thiếu niên lông mi trắng kia quanh thân Hoàng đạo quay cuồng, kinh khủng chí cực, đem tu vi của hắn đẩy tới một tình cảnh đáng sợ!

Tu vi của hắn đã bao trùm ở trên chư Hoàng chư Đế, nếu như thôn phệ Hoàng đạo của La Thiên chư Đế nữa, thế tất sẽ tập hợp đủ 99 Hoàng đạo!

Nếu hắn thành công chứng đạo phi tiên, tất nhiên có nhảy trở thành tồn tại cường đại trong Tiên nhân phi thăng, cổ kim hãn hữu!

La Thiên Thiên Đạo bay tới, rốt cục bay vào trong Thiên Đạo chí bảo này, La Thiên chư Đế, đám người Giang Tuyết, Minh Thổ, Tinh Quang, Thông U, Địa Hoàng, Thần Vũ, Cửu Tiêu thân thể đại chấn, nhất thời cảm giác được Hoàng đạo của mình gặp phải tước đoạt, từng cái từng cái cảnh giới bị đánh rớt!

Thái Hoàng Lão Tổ, rốt cục tề tựu 99 Hoàng đạo!

- Cơ hội phi tiên, cuối cùng đã tới!

Trong miệng Thái Hoàng Lão Tổ truyền đến thanh âm, vang dội thiên địa:

- Không uổng công ta mưu kế nhiều năm như vậy! Chư vị đạo hữu, cả đời này, chỉ có một người phi tiên, chỉ có một sự thành công!

Hắn trên cao nhìn xuống, mắt nhìn xuống chư Hoàng chư Đế, mỉm cười nói:

- Mà người này, chính là ta.

Hắn mặc dù được thành công, trên mặt cũng lộ ra nụ cười, nhưng trong ánh mắt lại không có nửa phần vui mừng cùng mừng rỡ, phảng phất hắn hết thảy được mất cũng không liên quan đến mình, cũng là bản thân thiết kế tốt từng bước hành động, sau đó làm từng bước hành động, từng bước từng bước lấy được thắng lợi!

Cảm thụ của hắn, tình cảm của hắn, cũng đã không cách nào ảnh hưởng đến tâm cảnh của hắn.

Tước đoạt thành tựu của tất cả Hoàng Đạo Cực Cảnh, chứng đạo phi tiên, chỉ là một cái mục tiêu của hắn, hoàn thành mục tiêu, hắn còn có thể vì mình thiết kế mục tiêu kế tiếp, tiếp tục mưu tính mưu kế.

Chư Hoàng chư Đế thấy một màn như vậy, từng cái từng cái thất hồn lạc phách, trên mặt vẻ tuyệt vọng.

Hôm nay Thái Hoàng Lão Tổ cường đại như thế, tề tựu 99 Hoàng đạo, đã là trên đời vô địch, trừ Bổ Thiên thần nhân cùng Đạo Vương, Đô Thiên đã rời đi, ai còn là đối thủ của hắn?

Bọn họ bè lũ xu nịnh, vì cơ hội phi tiên giao ra nhiều như vậy, không nghĩ tới cuối cùng thành công chẳng qua là thành toàn một tiểu nhân vật mà từ trước bản thân không có không coi vào đâu!

Tịch Ứng Tình đột nhiên cười, cười đến rất vui vẻ, cười to nói:

- Thái Hoàng, nhạc phụ, sao ngươi còn không có chứng đạo phi tiên?

Thái Hoàng Lão Tổ hơi ngẩn ra, sắc mặt đột nhiên thay đổi, thất thanh nói:

- Thiên Đạo đã dung hợp, tại sao ta không có chứng đạo phi tiên?

Không chỉ hắn ngây dại, chư Hoàng chư Đế cũng ngây dại, theo lý thuyết Thiên Đạo hoàn toàn dung hợp, sẽ có cơ hội chứng Tiên hiện lên, để cho bọn họ có thể nhảy ra ngoài Thiên Đạo, chứng đạo phi tiên mà đi.

Nhưng mà hiện tại, Thái Hoàng Lão Tổ đánh cắp Hoàng đạo của bọn họ, lại còn không có chứng đạo phi tiên đi, cùng tình hình trong tưởng tượng của bọn họ rất là bất đồng!

- Vấn đề ra ở nơi đâu, nhạc phụ ngươi biết không?

Tịch Ứng Tình trên mặt nụ cười, cất bước hướng hắn đi tới, mỉm cười nói:

- Bởi vì ngươi còn thiếu hụt một cái Thiên Đạo chí bảo. Cái Thiên Đạo chí bảo này, là U Đế sưu tầm thiên hạ mảnh nhỏ Thiên Đạo luyện, vì vậy bị gọi là U Đế Quỷ Thuyền.

- U Đế Quỷ Thuyền?

Thái Hoàng Lão Tổ thất hồn lạc phách, đột nhiên lòng có nhận thấy, hướng phía sau Huyền Đô Cổ Tiên nhìn lại, chỉ thấy trong hư không phía sau Huyền Đô Cổ Tiên, một chiếc quỷ thuyền khổng lồ từ từ lái tới, trên chiếc quỷ thuyền kia, đám người U Đế, Chiến Thiên Ma Quân, Hạm Đạm Yêu Quân đứng ở đầu thuyền, bồng bềnh đung đưa chạy nhanh đến phía sau Huyền Đô Cổ Tiên, dừng lại.

- Một Thiên Đạo chí bảo cuối cùng, nguyên lai là thiếu hụt Thiên Đạo chí bảo này, đưa đến ta không cách nào phi tiên...

Thái Hoàng Lão Tổ tâm thần đại loạn, đột nhiên phi thân lên, hướng U Đế Quỷ Thuyền đánh tới.

Tịch Ứng Tình cười ha ha, đón nhận Thái Hoàng Lão Tổ, hai người ở giữa không trung va chạm, bộc phát ra uy năng vô tận.

Hai người tách ra, riêng phần mình đứng ở trong hư không, Tịch Ứng Tình áo phần phật, vẻ mặt hoảng hốt, cảm giác được một màn trước mắt này phảng phất trở lại mấy trăm năm trước, một màn mấy trăm năm trước kia, bản thân bỏ qua hết thảy, cùng Thái Hoàng Lão Tổ tranh nhau.

Trận chiến ấy, bản thân lưng đeo hết thảy, lưng đeo quá nhiều gánh nặng, bất xá mà bỏ, đánh với Thái Hoàng một trận, cuối cùng Thái Hoàng thành thần mà đi.

Mà bây giờ hắn lần nữa cùng Thái Hoàng Lão Tổ trực diện tương đối , mà trận chiến này, Thái Hoàng Lão Tổ là muốn thành tiên!

Một màn này, giống như thời gian Luân Hồi, vòng một vòng trở lại nguyên điểm.

Một loại cảm xúc nồng đậm từ đáy lòng hắn dâng lên, tâm tình của hắn cùng trận chiến mấy trăm năm trước ấy dung hợp, giờ khắc này, giống như là Cổ Tiên bảo bình trông coi hết thảy tình cảm mở ra, khuynh đảo, trong thiên địa tràn ngập bi ai, bi thương, yêu thương, hữu tình, thân tình cùng bất xá... vô cùng nồng nặc.

Cái loại tâm tình này nồng đậm như thế, làm cho người ta bất giác ở giữa rơi lệ đầy mặt, phảng phất thấy một nam tử cô độc mà cao ngạo, vì mình lưng đeo hết thảy, nghĩa vô phản cố mà chịu chết!

Phía sau Tịch Ứng Tình, áo choàng phần phật triển khai, phô ra một mảnh thiên màn rộng lớn hàng tỉ dặm, giơ tay lên nói:

- Nhạc phụ, xin mời!

Hắn chí lớn kịch liệt, thét dài nói:

- Vì trận chiến ấy, vì ân oán giữa ngươi và ta, nên chấm dứt thôi.

Thái Hoàng lão tổ nhìn về phía Tịch Ứng Tình, ánh mắt lại từ trên người Tịch Ứng Tình chuyển qua trên người Huyền Đô cổ tiên, sắc mặt Huyền Đô cổ tiên lạnh nhạt nói:

- Ngươi yên tâm, ta sẽ không nhúng tay.

Thái Hoàng lão tổ thở phào một cái, ánh mắt lần nữa rơi vào trên người Tịch Ứng Tình, thản nhiên nói:

- Mời!

Giang Nam nhìn về phía hai người, tâm thần kích đãng, một trận chiến này rốt cuộc đã tới, người khác không thể nào hiểu được vì sao Tịch Ứng Tình cố ý muốn cùng Thái Hoàng lúc này chiến một trận, nhưng mà hắn lại lòng dạ biết rõ, biết rõ ân oán giữa hai người này.

Bốn trăm bảy mươi năm trước, trên người Tịch Ứng Tình lưng đeo rất nhiều, bị Thái Hoàng lão tổ bức bách, không thể không quên sống chết chiến một trận, bên trong trận đại chiến kia, bất xá thiên công đại phóng hào quang, nghênh chiến Huyền Đô Vong Tình Thiên Thư, trận chiến ấy, Tịch Ứng Tình bị thua "bỏ mình", hồn phách hai phần, một nửa rơi vào Sâm La Ma Hoàng chi thủ, một nửa rơi vào Tạo Hóa Huyền Tổ chi thủ.

Mà bốn trăm bảy mươi năm sau, bọn hắn lại lần nữa giao phong.

Mà một trận chiến này, Thái Hoàng lão tổ mưu đoạt cơ hội phi tiên, hiệp Thiên Đạo chi uy mà đến, cướp lấy 99 Hoàng Đạo, thực lực đã đạt tới Hoàng Đạo Cực Cảnh đỉnh phong!

Tịch Ứng Tình thì như trước so với Thái Hoàng thấp một cảnh giới, loại tình hình này phảng phất về tới nguyên điểm.

Hai người này, một cái hữu tình, dùng tình sâu đậm, một cái vong tình, quên hết mọi thứ tình cảm, vận mệnh của bọn hắn phảng phất nhất định là địch nhân, cuối cùng sắp sửa đem đối thủ hủy diệt.

Kỳ thật, dùng thực lực của Giang Nam nếu như cùng Tịch Ứng Tình đồng loạt ra tay mà nói, đánh chết Thái Hoàng lão tổ cũng là dễ dàng, bất quá hắn lại lựa chọn đứng xem cuộc chiến.
Bạn cần đăng nhập để bình luận