Vũ Cực Thiên Hạ

Chương 16 - Chương 16: Bị Nhục



Chương 16 - Chương 16: Bị Nhục




Phòng đấu giá có quy trình xét duyệt cực kỳ nghiêm khắc, nhất là đối với sản
phẩm đấu giá từ dân gian đưa tới, thì lại càng nghiêm túc hơn, nếu mà đưa hàng
giả ra đấu giá, thì danh dự của phòng đấu giá sẽ bị phá hủy.
Người tiếp đãi Lâm Minh là một nam nhân trung niên, chính xác ra, vị nam nhân
trung niên này đã ngăn Lâm Minh lại:
- Vị tiên sinh này, xin hỏi có chuyện gì ư?
Tuy rằng Lâm Minh mặc bộ áo choàng rộng thùng thình, nhưng chiều cao của hắn
vẫn thấp hơn người trưởng thành vài phần, cộng thêm giọng của hắn vẫn chưa già
dặn, tất nhiên không thể qua mặt được một chấp sự đầy kinh nghiệm của phòng
đấu giá, không thể che lấp sự thật rằng hắn chỉ là một thiếu niên mười lăm,
mười sáu tuổi.
Cho nên Lâm Minh dứt khoát dùng giọng thật của mình, nói:
- Ta đến giám định Minh Văn phù.
- Hả?
Nam nhân trung niên có chút nghi ngờ, nhìn Lâm Minh, nói:
- Ta có thể xem Minh Văn phù của ngươi không?
Trên thực tế, thái độ của nam nhân này đã rất tốt rồi, một thiếu niên mười
lăm, mười sáu tuổi đến phòng đấu giá giám định bảo vật, lại còn là Minh Văn
phù giá tận vài ngàn lạng vàng, loại tình huống này rõ ràng giống như trò đùa
vậy.
Sau khi Lâm Minh lấy ra Minh Văn phù, nam nhân trung niên nhìn thấy lá bùa
bằng giấy bản, chất lượng thấp kém, khẽ nhíu mày, đây hiển nhiên là giấy phù
cấp thấp bán ở chợ, một lượng vàng mua được mười mấy tấm, tuy rằng bản thân lá
bùa cũng không thể ảnh hưởng đến chất lượng Minh Văn, nhưng Minh Văn sư có
thân phận như thế nào? Tất nhiên là không có khả năng dùng loại giấy phù cấp
thấp này, bọn họ thường dùng giấy phù cấp cao giá mười mấy lượng vàng một tấm,
như vậy thì mới có thể chịu tải tốt cho Minh Văn phù giá trị ngàn vàng của họ
được.
Tuy nhiên, cảm nhận được năng lượng lờ mờ phát ra trong Minh Văn kia, nam nhân
trung niên vẫn có thể xác định, đây quả thật là một tấm Minh Văn phù hoàn
chỉnh, chứ không phải là trò đùa dai, hắn nhìn Lâm Minh một cái, hỏi:
- Có chứng minh của Minh Văn sư công hội không?
Lâm Minh lắc đầu.
- Được rồi, đi theo ta.
Nam nhân trung niên mang Lâm Minh tới phòng giám định của phòng đấu giá, người
phụ trách giám định chính là một lão nhân khoảng năm mươi, sáu mươi tuổi, mặt
bộ áo đen, Lâm Minh chú ý tới, trước ngực lão nhân này có một huy hiệu, trên
đó có viết "giám định sư cao cấp".
Lão nhân này nhận lấy tấm Minh Văn phù, tất nhiên cũng chú ý tới Minh Văn phù
này sử dụng lá bùa thấp kém, tuy nhiên hắn cũng không toát ra chút khinh miệt
nào, mà bình tĩnh cầm lấy, sau đó cẩn thận giám định, có thể thấy hắn rất
chuyên nghiệp.
Tuy nhiên xem xét một hồi lâu, trên mặt lão nhân có chút dị sắc, khẽ ngẩng
đầu, nhìn Lâm Minh, lại nhìn tấm Minh Văn phù này, cuối cùng nói:
- Nếu ta không nhìn lầm, người vẽ tấm Minh Văn phù này có thực lực không quá
Luyện Thể tầng ba, phải không?
Trên Minh Văn phù sẽ lưu lại dấu vết chân nguyên của người chế tạo, giám định
sư thông qua những dấu vết này thì có thể đoán ra cấp bậc của võ giả chế tạo
ra nó, Lâm Minh vẽ ra Minh Văn phù, cấp bậc chân nguyên tất nhiên là rất thấp,
lão nhân này phán đoán ra Luyện Thể tầng ba vẫn là do Lâm Minh tu luyện "Hỗn
Độn Chân Nguyên quyết", chân nguyên cô đọng hơn các võ giả cũng cấp, nếu biết
rằng Minh Văn phù này chỉ là do tiểu tử mười lăm tuổi trước mắt, chỉ có tu vi
Luyện Thể tầng một này vẽ ra, phỏng chừng hắn phải kinh hãi rớt cả cằm.
Lâm Minh biết điều đó là không thể che giấu được, chỉ có thể gật đầu.
Lão nhân hít sâu một hơi, chậc chậc khen:
- Người tài xuất hiện lớp lớp a, chỉ bằng Luyện Thể tầng ba mà có thể vẽ Minh
Văn phù, đúng là làm cho người ta phải kinh ngạc!
Nói như vậy là do đa phần Minh Văn đại sư đều đã có tuổi rồi, đại đa số là
cảnh giới Luyện Cốt trở lên, không ít người còn đột phá cảnh giới Ngưng Mạch,
cũng có người là võ giả cảnh giới Hậu Thiên.
Luyện Thể tầng ba e rằng chỉ là Minh Văn thuật học đồ, một Minh Văn thuật học
đồ mà ngẫu nhiên thành công vẽ ra một Minh Văn phù hoàn chỉnh cũng không có gì
là lạ, nhưng liên tiếp vẽ ra bốn tấm Minh Văn phù giống nhau, cũng khiến cho
người ta phải kinh ngạc.
Lâm Minh nghe thấy lão nhân tán thưởng, vốn tưởng rằng cuộc mua bán này gần
như thành công rồi, nhưng không nghĩ tới lão nhân lập tức đổi giọng:
- Tuy rằng đây là một Minh Văn phù hoàn chỉnh, nhưng nếu người chế tạo chỉ là
một Minh Văn thuật học đồ, thì chúng ta không thể khẳng định hiệu quả tăng
phúc được, ngươi nên biết rằng, Minh Văn thuật học đồ chỉ có tổng số chân
nguyên rất có hạn, rất khó hoàn thành quá trình vẽ Minh Văn phức tạp, nếu hiệu
quả tăng phúc của Minh Văn phù chỉ khoảng một thành, thì sẽ không có giá trị
gì, loại Minh Văn phù này, chúng ta không thể bán đấu giá được, một khi này
đẳng cấp không đạt chỉ tiêu, sẽ tổôn hại cho danh dự của phòng đấu giá.
Minh Văn phù chỉ có thể dùng trên bảo khí phẩm chất cao, bởi vì chỉ có bảo khí
phẩm chất cao thì mới mới có thể chịu được võ giả dồn hết chân nguyên để chiến
đấu, mà Minh Văn thông qua thay đổi phương thức lưu động của chân nguyên thì
mới có thể tăng phúc sức chiến đấu của bảo khí.
Cho nên, có thể được Minh Văn thì thấp nhất cũng là nhân giai hạ phẩm, mà bảo
khí nhân giai hạ phẩm thì đều có giá trị từ mấy ngàn lượng vàng trở lên!
Bảo khí cũng không phải là thứ mà người bình thường
có thể trang bị được, mặc dù con cháu của đại gia tộc thì cũng phải chờ tu vi
đến Dịch Cân Luyện Cốt kỳ, thì mới có thể nhận được một kiện bảo khí.
Ví dụ như tên Vương Nghĩa Cao khi trước, tuy rằng gia thế không tồi, nhưng bởi
vì tu vi bản thân có hạn, cũng chỉ dùng một thanh Thanh Phong kiếm phẩm chất
hoàn mỹ mà thôi, thanh Thanh Phong kiếm này cũng không phải là bảo khí, giá
trị chỉ khoảng hai trăm lượng vàng.
Số lần bảo khí có thể Minh Văn là có hạn, trên cơ bản chỉ là một lần, nói cách
khác, sau một lần Minh Văn, không thể Minh Văn tiếp được nữa, thử nghĩ, ai lại
mua một kiện bảo khí mấy ngàn lượng vàng, sau đó sử dụng Minh Văn phù có chất
lượng khó có thể cam đoan để Minh Văn đây?
Cho nên Minh Văn phù do Minh Văn thuật học đồ làm ra thì không có chỗ bán.
Lâm Minh đã dự tính được kết quả này, hắn nói:
- Ta có thể chỉ bán đấu giá ba tấm Minh Văn phù, một tấm còn lại dùng để thí
nghiệm.
Sau khi Minh Văn phù được chế tạo ra, nếu không khắc trên bảo khí thì sẽ rất
khó thí nghiệm ra kết quả, mặc dù là người chế tạo cũng chỉ có thể đại khái
phỏng đoán mức độ tăng phúc là khoảng bao nhiêu thành mà thôi.
Rất nhiều võ giả khi mua Minh Văn phù thì chỉ trông vào vận khí, cho nên Minh
Văn phù do cấp đại sư làm ra cực kỳ được hoan nghênh, bởi vì bọn họ có danh dự
đảm bảo, mà Minh Văn phù do Minh Văn sư không nổi tiếng làm ra, thường thường
không có người hỏi thăm tới, không có người nào đi mua một tấm Minh Văn phù
hiệu quả không rõ, dùng bảo khí của mình để mạo hiểm.
Giám định sư nói:
- Điều này tất nhiên là có thể được, tuy nhiên, bảo khí dùng để thí nghiệm
cần phải do ngươi tự cung cấp.
Lâm Minh nghe vậy, lập tức hết chỗ nói, một kiện bảo khí có giá trị mấy ngàn
lượng vàng, phòng đấu giá không có khả năng tùy tiện lấy ra mấy ngàn lượng
vàng để thí nghiệm được.
Đương nhiên, nếu bản thân Lâm Minh là Minh Văn thuật đại sư thì sẽ khác, bởi
vì đại sư có danh dự đảm bảo, lấy ra bảo khí để làm thí nghiệm cũng sẽ không
thiệt thòi, hơn nữa người như vậy, phòng đấu giá cũng vui vẻ giao hảo, trả giá
một chút cũng đáng giá.
Khi Lâm Minh giàu có nhất thì cũng chỉ có tám trăm lượng vàng, đi đâu kiếm bảo
khí để thí nghiệm đây?
Hắn cũng không giằng co nữa, cũng không nói cái gì mà "tin tưởng ta, ta nhất
định sẽ không để cho bảo khí của các ngươi bị tổn thất" gì gì đó, hắn biết có
nói như vậy thì cũng sẽ không có bất kỳ ý nghĩa nào, giám định sư sẽ không tin
tưởng hắn, xét cho cũng cũng là do Minh Văn phù này có dao động chân nguyên
quá yếu mà thôi.
Cứ như vậy, Lâm Minh mang theo bốn tấm Minh Văn phù rời khỏi phòng đấu giá của
quan phủ Thiên Vận thành.
- Xin lỗi, chúng ta cần chứng minh của Minh Văn sư công hội, hoặc là chứng
minh do Minh Văn đại sư cung cấp...
Tại hội giao dịch của Thiên Vận thành, người mua thấy Lâm Minh chỉ là một
thiếu niên, căn bản không cho bốn tấm Minh Văn phù này một cơ hội giám định,
trực tiếp cự tuyệt Lâm Minh.
Đây vẫn còn là thái độ tốt, khi Lâm Minh tới một vài cửa hàng tư nhân, thái độ
của họ lại càng kém hơn.
Cửa hàng có thể bán Minh Văn quyển trục thì tuyệt đối là cửa hàng của các đại
thương hội, cửa hàng thường có năm, sáu tầng, bên trong trang hoàng xa hoa,
khí thế rộng rãi, giá cả cũng cực kỳ đắt tiền, động cái là mấy trăm, mấy ngàn
lượng vàng, từ nhân viên đến chưởng quầy của loại cửa hàng này cũng là phi
thường kiêu ngạo, nếu thần tài tới đây, tấy nhiên là họ sẽ khách khách khí
khí, dâng trà rót nước chiêu đãi, nhưng nếu người nghèo tới, không đuổi ra
khỏi cửa thì đã là tốt lắm roi.
Có người còn căn bản không thèm để ý tới Lâm Minh, không kiên nhẫn mà phất tay
xua đuổi.
- Đứa bé ở đâu ra vậy, đừng ở chỗ này quấy rối nữa, chậm trễ việc buôn bán.
- Đi nhanh đi, nơi này không phải là chỗ thằng nhóc nhà ngươi tới chơi... ai,
vị khách nhân kia, có gì cần ư? Vào xem đi...
- Tiểu bằng hữu, đừng ở chỗ này chọc cười ta nữa, bức vẽ này của ngươi chỉ là
vẽ bừa trên tờ giấy bản mà thôi, tưởng rằng vẽ tên hình ngọn lửa nhỏ thì nó sẽ
trở thành Minh Văn thuật ư, ha ha ha...
Ebook made by A Bư - BanLong.us
-----o0o-----



Bạn cần đăng nhập để bình luận