Blogger Ẩm Thực Xuyên Thành Bia Đỡ Đạn Trong Truyện Gia Đấu

Chương 248:

Giang phu nhân ngược lại nóng nảy: “Chẳng lẽ ngài thật sự định gả nàng cho Lục Lang sao?”
Đôi mắt Yến Thu Xu run lên, hô hấp có hơi dồn dập.
Tiêu phu nhân sắc mặt nhu hòa nhìn nữ tử bên người, ngạo nghễ nói: “Có gì không thể? Chỉ cần A Xu nguyện ý, chờ lão Lục trở về là ta có thể cho bọn hắn làm hôn sự!”
Trái tim Yến Thu Xu chậm rãi rơi xuống đất, rũ mắt mím môi, lui về phía sau hai bước.
*
Giang phu nhân nghe được lời này, bày ra vẻ mặt khiếp sợ, cũng mặc kệ Yến Thu Xu, sốt ruột nói: “Không được, nàng nào…nào xứng đôi chứ? Trước đó không phải ta đã nói với ngài sao, chất nữ nhà mẹ đẻ kia của ta, thỉnh ma ma trong cung về dạy lễ nghi, phụ thân tuy là ngũ phẩm, nhưng hắn nhậm chức Đại Lý Tự, có thực quyền sai khiến, hơn Yến cô nương rất nhiều…”
Tuy rằng trước đó bà ta ước gì rời xa được Tiêu gia, nhưng hôm nay Xương Vương đã ra ngoài, còn rêu rao thân cận với Tiêu gia, hơn nữa ngay từ đầu cũng chỉ có một phong hào, nhưng hiện tại đến đất phong cũng là nơi tốt nhất, cho dù là Lục quý phi cũng chưa so được với Xương Vương.
Bà ta đã thương lượng với trượng phu, chỉ cần Xương Vương đăng cơ, Tiêu gia tuyệt đối còn cường thịnh hơn ngày xưa, vị trí thê tử Tiêu Lục Lang này, tất nhiên là phải nước phù sa không chảy ruộng ngoài, không nghĩ tới Tiêu phu nhân lại cứ nhất nhất phải chọn một đầu bếp nữ?!
Tiêu phu nhân không thèm để ý đến bà ta, chỉ trầm giọng nói: “Lại không hợp với Tiêu gia thì uổng lắm, Giang phu nhân, thế là đủ rồi!”
Sắc mặt Giang phu nhân trở nên khó coi, bắt đầu gấp gáp, nhất thời nói năng lung tung: “Yến cô nương, ngươi thật sự không suy xét lại sao? Tiết gia đều là văn thần, khá hơn Tiêu gia nhiều, nếu không sau này ngươi sẽ giống hai bá nương của Đông Đông đó —— a!”
“Phanh .” Một tiếng ầm vang lên, là tiếng gậy gộc đánh vào người.
Tiêu phu nhân cầm quải trượng trong tay, đánh Giang phu nhân một chút vẫn chưa hết giận, đánh tiếp hai cái nữa, mới chỉ vào mũi bà ta lạnh giọng mắng: “Hỗn trướng, còn dám nói thêm chữ nào nữa, hôm nay lão nương sẽ đánh chết ngươi ở chỗ này!”
Giang phu nhân bị biến cố này dọa cho ngây người, chờ khi ma ma đi theo đỡ lấy, bà ta mới phản ứng lại, đang muốn tức giận, liền nghe tiếng trách cứ của người kia, đầu óc bà ta lại lần nữa trống rỗng, một lúc lâu sau mới nhớ tới mình vừa nói cái gì.
Lập tức úa một trận mồ hôi lạnh.
Khí thế của bà ta đều bị áp xuống, không dám nói cái gì nữa.
Trời ơi!
Bà ta quá nóng vội, lại quên mất không thể nói chuyện nhi tử đã chết trước mặt lão bà đanh đá này, cũng do người này mấy năm nay ốm yếu, làm bà ta quên đi bóng ma lão bà này lưu lại ngày trước.
Giang phu nhân chỉ có thể véo đùi, khóc lóc yếu đuối nói: “Ta nói sai còn không được sao, ngài gấp lên làm gì? Nhỉ tử của ta không phải cũng …”
Nhắc tới con rể đã mất, vẻ tàn khốc trên người Tiêu phu nhân mới hơi hoà hoãn đi một chút, nhưng cũng vì quá tức giận, bộ ngực kịch liệt phập phồng, một hồi lâu, bà chỉ ra ngoài cửa, nghiến răng nghiến lợi phun ra một chữ: “Cút!”
Giang phu nhân xoay người chạy, thấy Tiêu phu nhân không có động tĩnh gì liền mang theo người rời đi.
Tiêu phu nhân ở phía sau nhìn, còn không quên nhắc nhở: “Đem hết mấy thứ ngươi mang đến đi cho lão nương!”
Giang phu nhân nhanh chóng chạy lại chỉ huy hạ nhân cầm về rồi vội vàng rời Tiêu gia, tốc độ nhanh đến mức làm người ta phải tặc lưỡi.
Nhưng càng khiến Yến Thu Xu ngạc nhiên đó là bộ dáng tức giận vừa nãy của Tiêu phu nhân, quyết đoán động thủ, nói đánh là đánh, đánh xong còn mắng một câu, uy hiếp một câu, khí thế và cảm giác áp bách như vậy, khiến một nữ tử hàng năm trà trộn hậu trạch như Giang phụ nhân không chống đỡ nổi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận