Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 224 -

“Sơ nhi!”
Vân Trạch kinh sợ vọt vào trong, lúc nhìn thấy tình huống trong phòng, hắn cũng sợ ngẩn người.
Bình Tây Vương và Sơ nhi cô nam quả nữ ở cùng một phòng thì thôi đi, y phục Sơ nhi bất chỉnh, còn lộ ra vòng eo, nếu không phải nơi bị lộ ra có một vết thương dữ tợn thì e là hắn đã hiểu lầm rồi.
Hắn nhìn thấy môi Bình Tây Vương đen nhánh, trên mặt đất còn có rất nhiều máu độc màu đen, lập tức hiểu được đang xảy ra chuyện gì.
Vân Sơ nhanh chóng cầm lấy áo choàng bọc lấy thân thể mình.
Bị thân ca ca nhìn thấy cảnh này, ít nhiều gì cũng có chút không được tự nhiên.
Vân Trạch giữ bình tĩnh bước vào, chắp tay nói: “Đa tạ Vương gia cứu xá muội một mạng, Vân gia suốt đời khó quên.”
“Là Tạ phu nhân cứu khuyển tử, đây là chuyện ta nên làm.” Bình Tây Vương thản nhiên nói: “Vân đại nhân đừng chậm trễ thời gian, mau đưa Tạ phu nhân xuống núi trị liệu, ta có biết một nữ y, đã sai người đi tìm nữ y trị thương cho Tạ phu nhân.”
“Hạ quan cũng vừa vặn quen biết vị nữ y kia, không làm phiền Vương gia nữa.”
Vân Trạch đi đến bên cạnh Vân Sơ, kéo áo choàng trên người nàng xuống.
Vân Sơ không biết hắn muốn làm gì, liều mạng nắm chặt áo choàng.
Vân Trạch hạ giọng: “Đại ca muội cũng có áo choàng.”
Vân Sơ ngượng ngùng buông tay.
Vân Trạch kéo áo choàng xuống rồi phủ áo của mình lên người Vân Sơ, lúc này mới nhìn về phía Bình Tây Vương: “Đa tạ Vương gia.”
Sở Dực nhận lấy áo choàng của mình, ngoài mùi máu tươi thì còn ngửi được loáng thoáng một mùi hương độc nhất vô nhị chỉ thuộc về nữ nhân kia.
Lúc nãy giúp nàng hút độc, hắn đã ngửi được mùi hương này rồi, là một hương vị rất quen thuộc...
Vân Trạch bế Vân Sơ đi ra ngoài.
Bên ngoài có nhuyễn kiệu, hắn cẩn thận đặt nàng vào kiệu.
Người của phủ Bình Tây Vương và người Vân gia nhanh chóng xuống núi.
Vừa đến dưới chân núi, Vân Trạch chắp tay chào hỏi Sở Dực rồi hai bên đường ai nấy đi.
Sở Hoằng Du yếu ớt dựa vào lòng Sở Dực, mắt nhìn chằm chằm xe ngựa Vân gia: “Phụ vương, tại sao không mang mẫu thân về vương phủ trị liệu?”
“Nàng không phải mẫu thân con.” Sở Dực mở miệng: “Nàng họ Vân, là Tạ phu nhân, có thể đến Vân gia, cũng có thể về Tạ gia, chỉ là không thể tới vương phủ.”
“Tạ cái gì Ngọc kia đối xử với ngài ấy không tốt, con nghe gia đinh Tạ gia nói mấy năm nay Tạ cái gì Ngọc kia chưa bao giờ tới phòng ngài ấy...” Tiểu gia hỏa cắn môi: “Nam nhân kia chắc chắn không hề thích nương... không thích Vân di, Vân di sống chung với hắn ta thật không vui vẻ gì...”
Ánh mắt Sở Dực tối sầm lại.
Ai cũng nói phu thê Tạ gia tình thâm, chẳng lẽ lời đồn không phải là sự thật?
Vân Sơ được Vân Trạch mang về Vân gia, mời nữ y nổi danh nhất kinh thành đến xử lý miệng vết thương cho nàng, bôi thuốc rồi băng bó lại.
Uống thuốc xong thì Vân Sơ cũng chìm vào giấc ngủ, ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh lại.
Thính Phong cùng Thính Tuyết hầu hạ nàng uống thuốc.
Vừa uống xong thì đại tẩu Liễu Thiên Thiên đã tới, cười nói: “Đêm qua đại ca muội đến Tạ gia thông báo muội cưỡi ngựa xảy ra chuyện bị thương, mấy ngày này phải ở lại Vân gia dưỡng thương.”
Vân Sơ gật đầu, từ sau khi biết được sự thật của đêm động phòng hoa chúc, nàng tạm thời không muốn về Tạ gia.
“Cái kia...” Liễu Thiên Thiên khụ khụ mở miệng: “Tuy trinh tiết quan trọng với nữ tử chúng ta nhưng so với tính mạng thì trinh tiết không là cái thá gì cả, muội đừng để chuyện tối qua ở trong lòng.”
Vân Sơ bật cười thành tiếng.
Vì khuyên nàng mà một tiểu thư thế gia như đại tẩu lại có thể nói ra những lời thô bỉ như vậy.
Ngủ một đêm, nàng gần như đã quên sạch mọi chuyện xảy ra tối hôm qua.
Bạn cần đăng nhập để bình luận