Đích Mẫu Tại Thượng, Nghịch Tử Nghịch Nữ Quỳ Hết Xuống

Chương 679 -

Hoàng đế biến sắc.
Ông ta lấy hai bài công khóa ra so sánh, nét chữ hoàn toàn không giống, quan điểm cũng không, một bên là văn biền ngẫu, một bên là sách luận.
Này áng văn xuất sắc như vậy lại xuất phát từ cùng một người?
“Là, là... là Mạnh Thâm hỗ trợ...” Lục hoàng tử gian nan giải thích: “Con không hiểu nên thỉnh giáo hắn, hắn chỉ điểm con viết...”
Mẫu phi của lục hoàng tử là Nguyên phi vội vàng đứng ra: “Đúng đúng đúng, Thâm ca nhi là hài tử ngoan, thông minh hiểu chuyện, thích giúp đỡ mọi người, Thâm ca nhi muốn giúp lục cữu cữu viết văn chương mà, Thâm ca nhi chỉ điểm vài lần thôi, sau này lão lục sẽ tự mình viết.”
“Đúng không?” Mắt thấy chuyện này sắp bị qua loa cho qua, Vân Sơ nhàn nhạt mở miệng nói: “Khó trách trên người Thâm ca nhi đều là vết thương, không khỏi khiến người ta hoài nghi là Thành Vương dùng vũ lực ép buộc Thâm ca nhi đi vào khuôn khổ, mong phụ hoàng tra rõ.”
“Thâm ca nhi đáng thương của ta!” Ân phi khóc lóc bước lên ôm Mạnh Thâm: “Lúc nãy thiếp thân còn hỏi Thâm ca nhi vết bầm trên miệng là ở đâu ra, Thâm ca nhi nói do bản thân tự mình té ngã, trời thấy còn thương, ai mà lại ngã thành như vậy, chắc chắn là bị Thành Vương đánh thành như vậy...”
Mạnh Thâm muốn mở miệng nói vài câu nhưng lại bị tiếng khóc của Ân phi lấn át.
Hoàng đế đã không thể áp chế nổi cơn giận, nếu không phải Vương tiên sinh nói việc viết thay này cũng có chỗ lợi thì ông ta thật hận không thể đá thứ bùn nhão như lão lục ra khỏi cửa.
“Bảo ngươi đọc sách là mong ngươi sáng suốt hiểu đạo lý, ngươi lại dùng thân phận áp bức người ta.” Hoàng đế gằn từng chữ một: “Nếu đã không muốn đọc sách viết chữ nữa thì sau này cũng không cần học, nhường vị trí lại cho những người có nhu cầu, từ ngày mai lão lục ngươi không cần tới đây nữa.”
Lục hoàng tử đột nhiên ngây người.
Tuy rằng hắn ta không thích đọc sách nhưng không thể không đọc, như vậy chẳng khác gì trở thành phế nhân?”
“Phụ hoàng, nhi thần sai rồi!” Hắn ta vội vàng gào khóc nhận sai: “Cầu phụ hoàng cho nhi thần thêm một cơ hội, nhi thần nhất định sẽ chăm chỉ đọc sách, không cô phụ kỳ vọng của phụ hoàng...”
“Trẫm chẳng còn chờ mong gì ở ngươi nữa!” Hoàng đế lại nhấc chân đá hắn ta.
Để nhi tử phế vật như vậy ở lại kinh thành, e là sau này sẽ trở thành quân cờ cho những hoàng tử khác đoạt quyền.
“Ba ngày sau ngươi rời kinh tới đất phong đi! Ở lại kinh thành thật là chướng mắt!”
Hoàng đế phủi tay rời đi.
Lục hoàng tử quỳ gối bò theo nhưng lại bị Cao công công ngăn cản: “Nghĩa Vương điện hạ còn nhỏ hơn Thành Vương điện hạ vài tuổi, người ta đã đến đất phong rồi, sung quân cũng không có gì xấu, Thành Vương điện hạ mau chuẩn bị đi.”
Lục hoàng tử khóc lóc thảm thiết.
Nguyên phi cũng ôm đầu khóc rống.
“Thâm ca nhi, con đó.” Ân phi lắc đầu thở dài: “Nếu không phải có chuyện hôm nay thì con còn định giấu tới khi nào?”
Mạnh Thâm nhìn về phía Sở Dực và Vân Sơ: “Đa tạ cữu cữu cữu mẫu.”
Nó vừa dứt lời thì Vương tiên sinh đã đi tới, vuốt râu nói: “Tuy Thành Vương đã đi rồi nhưng trò cũng không được lơi lỏng, nếu có thừa sức lực thì mỗi ngày vẫn nộp hai phần công khóa như trước đi.”
Mạnh Thâm chắp tay: “Vâng, tiên sinh.”
Cũng là làm hai bài văn nhưng bị người khác hiếp bức hoàn thành và tự nguyện hoàn thành là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Ít nhất bản thân sẽ không cảm thấy áp lực nữa.
Lục hoàng tử Thành Vương rất nhanh đã bị đưa tới đất phong, hoàng tử ở lại kinh thành ngày càng ít.
Tứ hoàng tử chết, ngũ hoàng tử bị trục xuất, lục hoàng tử bát hoàng tử rời kinh...
Cung Hi Vương trấn giữ Hộ bộ, khống chế nhân lực tiền tài cả nước, thế lực áp bức cả Đông Cung, đại thần trong triều cũng đã âm thầm thay đổi hướng đi...
Bạn cần đăng nhập để bình luận