[Thập Niên 80] Mỹ Nhân Nõn Nà Gả Cho Quân Nhân Mang Theo Nhãi Con

Chương 163: Gặp Phụ Huynh (2)

Chương 163: Gặp Phụ Huynh (2)Chương 163: Gặp Phụ Huynh (2)
Tính cách của Lục Mạn Mạn so với chị gái cô không phải chỉ là kém một chút thôi đâu, đầu tiên, hai người căn bản không phù hợp, cái gì cũng đều không hợp.
Bọn họ biết rõ, con của bọn họ trong lòng hẳn là so với bọn họ càng rõ ràng hơn, hai vợ chồng già hoài nghỉ con trai và Lục Mạn Mạn xảy ra vấn đề gì đó, lần này tới, chính là muốn xem trạng thái sinh hoạt thường ngày của cặp vợ chồng trẻ này.
Không ngờ là Lục Mạn Mạn lại như biến thành một con người khác, bộ dạng khiến người ta chán ghét kia giống như gió thổi mây bay mất tiêu, miệng nhỏ còn cực kỳ biết nói chuyện, lời nói ngọt ngào như bọc đường, khiến cho người nghe hoa mắt, ù tai.
Thật sự là không nghĩ tới cô lại thay đổi nhiều đến vậy.
Sau khi bầu không khí dịu xuống, mẹ của Chu Nghiêm Phong nắm tay Lục Mạn Mạn nói: "Con gái trưởng thành rồi có khác, Mạn Mạn con càng ngày càng đẹp, mẹ vừa rồi suýt chút nữa nhìn không ra con."
Chú ý đến con trai đang ngồi xuống bên cạnh Lục Mạn Mạn, ánh mắt thỉnh thoảng dừng lại ở trên người cô, sau đó lập tức hỏi Lục Mạn Mạn: "Con và Nghiêm Phong bình thường thế nào, nó có bắt nạt con không?" Lục Mạn Mạn: "Không có đâu ạ."
Sau đó ngượng ngùng cười một tiếng: "Anh ấy rất tri kỷ."
Hai vợ chồng già cùng nhau nhìn về phía Chu Nghiêm Phong.
Giống như không nghĩ tới có một ngày đứa con trai này có thể được dùng hai chữ tri kỷ để hình dung.
Chu Nghiêm Phong: ...
Anh đưa tay lên giả vờ ho khan, liếc thấy dì Điền đang đi tới, nói sang chuyện khác: "Cơm chín rồi, có chuyện gì cơm nước xong xuôi rồi nói sau."
Hai vợ chồng già rất nhanh đã phát hiện khía cạnh tri kỷ của con trai bọn họ trên bàn cơm.
Lục Mạn Mạn bên này vừa cầm lấy đũa, anh lập tức gắp đồ ăn bỏ vào trong chén cô, có vẻ như đều là món mà Lục Mạn Mạn bình thường thích ăn.
Giữa bữa ăn, Lục Mạn Mạn muốn uống nước, nhìn sang bên cạnh, anh đã đẩy ly nước vào trong tầm tay của cô.
Lục Mạn Mạn ăn cơm xong, anh lấy khăn tay ra quay người cúi đầu lau miệng cho cô.
Hai vợ chồng quan sát nãy giờ: ...
Có vẻ như đúng là rất tri kỷ.
Hơn nữa, hai người một người biểu hiện đây là chuyện bình thường, người kia thì động tác rất tự nhiên, thật giống như đây là việc dĩ nhiên. Hai vợ chồng hoài nghi lúc trước bọn họ đã ghép nhầm cặp, đây mới hẳn là một đôi trời sinh.
Đặc biệt là khi Chu Bỉnh và Chu Chi Chỉ trở về vào ban đêm.
Hai vợ chồng già rất lâu rồi không gặp cháu trai, cháu gái, cha Chu Nghiêm Phong rất kích động, cúi người duỗi hai cánh tay, chờ cháu gái nhỏ gọi ông nội, khi cô bé chạy tới, ông sẽ bế cô bé và nhấc bổng cô bé lên.
Kết quả, trơ mắt nhìn thấy cháu gái phớt lờ hai vợ chồng già, sau đó vui vẻ hét lớn một tiếng thím, nhanh chóng lao đến bên người Lục Mạn Mạn, nhào vào trong ngực cô.
"Thím ơi thím ơi, thím cuối cùng cũng về, Chỉ Chỉ rất nhớ thím ái!"
Hai vợ chồng bị bơ: ...
Chu Bỉnh ngược lại là trước tiên đến chào hỏi ông bà nội, nhưng vừa chào hỏi, vừa nhìn sang Lục Mạn Mạn, trong mắt ánh lên tia sáng.
Ông, bà nội lại một lần nữa: ...
Vẫn là trực giác cha Chu Nghiêm Phong nhạy bén, nghe cháu gái nói thím cuối cùng cũng trở về, quay đầu nhỏ giọng hỏi Chu Bỉnh: "Thím của con không hay về nhà sao?"
Chu Bỉnh đổ mồ hôi: "Thím của con...
Chu Nghiêm Phong nói: "Cô ấy gần đây rất bận, không có thời gian để trở về." Cha Chu Nghiêm Phong 6 một tiếng như có điêu suy nghĩ.
Buổi tối đến lúc nghỉ ngơi, Lục Mạn Mạn với tư cách là bà chủ đã sắp xếp cho hai ông bà ngủ tại phòng ở lầu một, sau đó định đi lên lầu ngủ, Chu Nghiêm Phong đang đứng ở bàn ăn cầm ly uống nước thấy Lục Mạn Mạn đi ngang qua, môi anh rời khỏi ly, nghiêng đầu nói: "Em đừng khóa cửa."
Lục Mạn Mạn: "?”
Chu Nghiêm Phong bổ sung: "Cha tôi xuất thân là lính trinh sát, tôi không muốn cha để ý."
Bạn cần đăng nhập để bình luận