Tu Chân Liêu Thiên Quần

Chương 958: Kỹ Năng Giả Chết Max Level

Chương 958: Kỹ Năng Giả Chết Max Level
Cổ của mỹ nhân rắn công đức bị chém đứt, con rối kim loại đúng là lạt thủ tồi hoa mà.
“Ha ha ha.”
Con rối kim loại đắc ý cười lớn.
Đúng lúc này, đầu của mỹ nhân rắn công đức đột nhiên mở to hai mắt, tay thì ôm lấy cổ.
Trên mặt mỹ nhân rắn công đức lộ ra vẻ đau đớn, phát ra tiếng kêu thảm:
“A a a a~”
Con rối kim loại bị dọa sợ hết hồn.
Sau khi kêu thảm xong, đầu của mỹ nhân rắn công đức lại nhắm mắt lại.
Con rối kim loại thử dùng đao trong tay chọt đầu của mỹ nhân rắn công đức, thấy cô không có phản ứng gì xong thì mới thở phào một hơi.
“Nghe nói sau khi rắn bị chặt đầu thì đầu của nó sẽ không chết ngay. Không ngờ xà yêu cũng có cùng chức năng này.”
Con rối kim loại khẽ nói:
“Tiếc rằng bây giờ ta đang dùng thân thể của con rối, không thể biến con xà yêu này thành con rối da người được.”
Nói xong, con rối kim loại đứng dậy, hốc mắt nhanh chóng chuyển động, dọ thám khắp sông băng trong cấm địa.
“Giống hệt như ta đã đoán, nơi này vừa có tu sĩ vô cùng cường đại chiến đấu với nhau xong. E rằng đây chính là người thủ hộ cuối cùng của cấm địa này và vị Bạch nọ. Nhưng giờ cả hai lại biến mất, lẽ nào là lưỡng bại câu thương ư?”
Con rối kim loại thầm nghĩ.
Đối với hắn mà nói, đây rõ ràng là một tin tốt.
Nếu thế thì hắn có thể lấy được thứ mình muốn ở cấm địa băng nguyên này.
Con rối kim loại mở lồng ngực của mình ra, lấy một thứ cùng loại với bản đồ bảo tàng ra,
“Chủ nhân của Điện Hàn Đông từng thành lập một tòa băng nguyên trong lãnh địa của mình, bên dưới băng nguyên chôn giấu kẻ địch đã chết trong tay hắn. Hẳn chính là nơi này rồi.”
Con rối kim loại nói.
Nói xong, hắn bắt đầu dựa theo vị trí trên bản đồ mà tìm kiếm khắp sông băng.
Rõ ràng là con rối kim loại đã có chuẩn bị từ trước.
Hơn nữa, sau khi người khổng lồ nham thạch ẩn nấp trong sông băng bị kéo vào Cửu U xong thì nơi này đã không còn nguy cơ nào ngăn được hành động của con rối kim loại nữa.
Hơn mười phút sau, con rối kim loại dừng lại trên một đồi băng nhỏ.
“Tìm được rồi, chính là nơi này. Ta có thể cảm ứng được cộng minh giữa ta và con rối thủy tổ.”
Con rối kim loại vừa nói xong thì vung lưỡi đao bén trong tay chém xuống đồi băng.
Lưỡi đao trong tay hắn vô cùng sắc bén, chỉ luận trình độ sắc bén thì còn mạnh hơn cả bảo đao Bá Toái của Tống Thư Hàng nữa.
Nhưng một kích toàn lực của con rối kim loại chỉ có thể để lại một vệt mờ trên đồi băng.
“Chết tiệt, sao lại cứng như thế chứ.”
Con rối kim loại cắn răng nói.
Con rối kim loại thu hồi lưỡi đao, hai cổ tay lật một cái, lộ ra họng pháo ngăm đen. Chỉa họng pháo lên mặt băng.
“Con rối pháo!”
Ầm ầm ầm!
Liên tục vài pháo bắn xuống. Tiếng nổ mạnh vang vọng, pháo quang nóng rực khiến mặt băng bốc hơi tạo thành một tầng hơi nước.
...
Đồng thời, mỹ nhân rắn công đức giơ tay gắn cầm lấy đầu của mình gắn lại trên cổ như đội mũ vậy, từ một mức độ nào đó thì cô chỉ là một luồng ánh sáng công đức mà thôi.
Tuy rằng ở trạng thái thực thể hóa, cô có thể bị người ta tấn công trúng, nhưng chỉ cần không một hơi bắn tan thì cô vẫn có thể nối liền lại.
Sau khi nối đầu lại xong, mỹ nhân rắn công đức một tay cầm huyết cốt, tay kia cầm Dép Lê Đánh Mặt đi về phía con rối kim loại.
...
“Con rối pháo, con rối pháo!!”
Con rối kim loại liên tục phát động con rối pháo, ánh pháo đỏ rực liên tục nổ mạnh.
Nhưng sau mười pháo thì mặt sông băng chỉ tan ra được một cái lỗ to cỡ hai cái chén ăn cơm.
Con rối kim loại: ...
Không hổ là hàn băng của nơi cực hàn được Kiếp Tiên cửu phẩm tạo ra.
Độ cứng này quả thực khiến người ta tuyệt vọng.
Mười phát con rối pháo mà chỉ có thể tạo thành một cái hố chừng chén ăn cơm ở tầng ngoài của nó, trong khi con rối thủy tổ Mặc Môn hắn muốn tìm lại ẩn sâu bên dưới tầng băng hơn trăm mét.
Vị con rối thủy tổ kia chính là sản phẩm của thiên tài Mặc Môn nổi danh kia, cũng là tên gọi của những con rối do người duy nhất bước vào cảnh giới Trường Sinh Giả của Mặc Môn tạo ra đó.
Phàm là con rối do vị thiên tài kia tự mình tạo ra đều được gọi là con rối thủy tổ.
Bên dưới sông băng này chôn giấy một con rối thủy tổ bị hỏng hóc, đó là do vị Trường Sinh Giả Mặc Môn tạo ra trước khi tạo ra trường sinh chi đạo của mình. Sau này đại chiến với chủ nhân của Điện Hàn Đông, con rối bị đánh vỡ, bị chủ nhân của Điện Hàn Đông đưa đi, chôn giấu ở trong băng nguyên cực hàn.
“Sâu hơn trăm mét, nếu như không có tướng quân giúp đỡ thì ta căn bản không cách nào đào được, chết tiệt.”
Con rối kim loại buồn bực nói.
Nhưng hắn biết rõ, vị minh hữu kia của mình có thể đã lành ít dữ nhiều. Bởi vì vị Bạch Tôn Giả nọ đã hiện thân bước vào cấm địa rồi.
Nhưng tướng quân lại không hề xuất hiện.
“Xem ra chỉ có thể hy sinh con rối kim loại này mà thôi.
Con rối kim loại khẽ nói.
Con rối kim loại này là một con rối hàng tuyển khá tốt trong tay hắn, nếu hy sinh thì tiếc lắm. Nhưng chỉ cần lấy được con rối thủy tổ ở sâu bên dưới tầng băng thì tất cả đều đáng giá!
Con rối kim loại nói xong thì áp sát người xuống đồi băng.
Hàn khí bên trên nhanh chóng xâm nhập vào bên trong con rối kim loại, tạo thành một lớp băng mỏng ở bên ngoài con rối.
“Bạo!”
Lúc này con rối kim loại lại hét lớn một tiếng.
Đùng ~~
Thân thể của nó ầm ầm nổ tung.
Con rối kim loại này là một sản phẩm kết hợp giữa con rối và khoa học kỹ thuật hiện đại hóa, ở bụng của nó có chứa một quả bom cực mạnh, lại được trui rèn qua kỹ thuật tu chân của Mặc Môn, tăng cường uy lực của vụ nổ.
Đồng thời, bom và cơ thể của con rối kết thành một thể, thân hình của con rối kim loại có thể tăng cường cả uy lực của vụ nổ lên.
Lại nói tiếp, bàn về kỹ thuật máy móc nhà ai mạnh thì đúng là trong giới tu sĩ không ai bằng Mặc Môn.
Bên trên băng nguyên lại bốc lên một đám mây hình nấm.
Băng nguyên vốn là vạn năm không tan lại bị uy lực của vụ nổ khủng bố này làm nổ tung.
Trong lúc nổ tung, tầng băng liên tục bị hòa tan.
Thân thể của con rối kim loại cũng bị tan ra trong nhiệt độ cao của vụ nổ.
...
Vận khí của con rối kim loại rất tốt.
Tự bạo mà hắn vẫn luôn lấy làm tự hào thật ra cũng chỉ tạo thành một cái hố chừng hai mươi mét trên sông băng, cách chỗ sâu trăm mét còn nhiều lắm!
Nhưng chỗ hắn tự bạo cách nơi bị Bạch tiền bối dùng Diệt Thần Pháo và ba trăm khẩu pháo khác bắn không xa lắm. Lớp băng ở bên dưới cũng đã rất yếu rồi.
Sau khi con rối kim loại tự bạo thì tầng băng bên dưới liên tục vỡ ra. Cuối cùng, lộ ra một cái mộ huyệt mà con rối kim loại nhắm tới, chỗ chứa con rối thủy tổ.
Cách đó không xa.
Lại có một con rối nửa giống vàng nửa giống gỗ nhanh chóng chạy tới chỗ sông băng. Cũng giống như con rối kim loại, con rối nửa giống vàng nửa giống gỗ này cũng có khí tức của tu sĩ áo tím.
Số lượng con rối của tên này rất nhiều, hơn nữa còn lấy được pháp môn đặc biệt, thậm chí có thể tránh được tai mắt của Bạch tiền bối, đạt được hiệu quả sống lại.
Con rối nửa giống vàng nửa giống gỗ này chạy nhanh tới chỗ con rối kim loại tự bạo.
Sau đó hắn nhìn thấy một cái quan tài nằm bên dưới mộ huyệt kia.
“Không sai, chính là cái này.”
Con rối vui vẻ nhảy vào bên trong mộ huyệt.
Sau đó hắn tràn đầy mong chờ, mở nắp quan tài ra, con rối thủy tổ đã tới tay!
Sau khi nắp quan tài mở ra, thứ đầu tiên ập vào mắt con rối chính là một cái đuôi rắn vàng rực. Vảy trên đuôi phát ra ánh vàng rực rỡ.
Nhìn lên tiếp thì nửa thân trên là một cô gái xinh đẹp.
Hai mắt nhắm nghiền, đuôi mắt có một nốt ruồi lệ quyến rũ, đúng rồi, chỗ cổ của xà nữ này còn cắm một mũi tên nữa.
Trong nháy mắt khi quan tài bị mở ra, mỹ nhân rắn công đức đột nhiên mở to hai mắt, cô ôm cổ họng hét lên:
“A a a a~”
Tiếng hét thảm của đực rựa và vẻ đẹp của mỹ nhân có nốt ruồi lệ đúng là thủng lỗ nhĩ.
Sau khi hét thảm xong, mỹ nhân có nốt ruồi lệ nghoẻo đầu qua một bên, tiếp tục 'chết'.
Con rối trợn mắt nhìn trân trối.
“A!!”
Con rối hóa tức giận thành hành động, hai tay hóa thành con rối pháo, điên cuồng bắn mỹ nhân có nốt ruồi lệ tới tấp.
Đùng đùng đùng đùng đùng đùng đùng.
Toàn thân của mỹ nhân có nốt ruồi lệ bị bao phủ trong ánh pháo.
Sau khi ánh pháo tắt đi.
Con rối bắt đầu tìm kiếm con rối thủy tổ.
Hắn tin chắc nhất định con rối thủy tổ vẫn ở gần đây, hắn và con rối thủy tổ có một loại cộng minh với nhau!
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi như thế, xà yêu nhất định không thể nào giấu con rối thủy tổ đi xa được, nhất định chỉ ở gần đây mà thôi!
“A a a a~”
Đúng lúc này, tiếng hét thảm của đực rựa kia lại vang lên.
Con rối quay đầu lại nhìn quan tài với vẻ không dám tin. Tại đó, xà yêu màu vàng kia lại ôm cổ hét thảm, vẻ mặt vô cùng đau đớn. Mà cái đuôi của cô ta đã bị con rối pháo của mình bắn thủng lỗ chỗ, máu tươi đổ ào ào.
Sau khi hét thảm xong thì xà yêu lại nghoẻo đầu qua một bên, ngã vật vào trong quan tài, nằm im bất động.
“Ngươi có thân thể bất tử ư??”
Con rối cắn răng, tức giận quát.
Hắn lại tới bên cạnh mỹ nhân rắn công đức, con rối pháo trong tay biến lại thành đao, chỉa vào người mỹ nhân rắn công đức:
“Giao con rối thủy tổ của ta ra đây!”
Mỹ nhân rắn công đức vẫn nằm im, không khác gì người chết.
Trong quá trình liên tục giả chết, kỹ năng giả chết của mỹ nhân rắn công đức đã max cấp.
Con rối tức giận gầm to, lưỡi đao trong tay cắm mạnh xuống eo của mỹ nhân rắn công đức một cái.
Nhưng lúc này mỹ nhân rắn công đức đột nhiên mở to hai mắt, sau đó vung khúc huyết cốt trong tay để cản lưỡi đao.
Keng!
Huyết cốt và lưỡi đao va vào nhau.
Mỹ nhân rắn công đức bò dậy từ quan tài, cổ vẫn còn cắm mũi tên nhọn hoắc.
Sau đó, cô vung chiếc Dép Lê Đánh Mặt trong tay phải về phía con rối.
Bốp!
Con rối bị đánh bay ra ngoài.
Mỹ nhân rắn công đức liên tục vung Dép Lê Đánh Mặt lên, mặt của con rối bị Dép Lê Đánh Mặt vả nát bét.
Sau khi đánh liền tù tì hơn hai mươi cái, mỹ nhân rắn công đức mới thu hồi Dép Lê Đánh Mặt. Cuối cùng, thân thể của cô dần tan biến...
Lúc thân thể của cô biến mất, Dép Lê Đánh Mặt với huyết cốt cũng tan biến theo.
...
Con rối bò dậy, tức giận gầm to.
Tống Thư Hàng, tất cả đều là trò quỷ do Tống Thư Hàng bày ra.
Hắn nhớ rõ xà yêu kia chính là một phần trong ba đầu sáu tay của Tống Thư Hàng.
Trước kia phân thân áo tím của hắn cũng bị Dép Lê Đánh Mặt vả nổ đom đóm.
Tống Thư Hàng, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.
Nhưng điều quan trọng nhất bây giờ chính là phải tìm thấy con rối thủy tổ cái đã.
xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx
Lúc này, ở bên trong thế giới hạch tâm.
Tống Thư Hàng và Diệp Tư đang đánh giá con rối ở trước mặt.
Con rối này là nửa người nửa nhện kết hợp, nửa thân trên là hình dạng nhân loại, nhưng đã nát bấy rồi. Nửa thân dưới có kết cấu là nhện, cũng bị hủy chừng một nửa.
“Đây chính là con rối thủy tổ mà đạo nhân áo tím muốn tìm ư?”
Tống Thư Hàng nhìn con rối bị hỏng nặng kia. Nói thật, hắn thật sự không biết thứ đồng nát này có thể làm được gì, nó đáng để đạo nhân áo tím bất chấp tất cả xông vào cấm địa tìm kiếm như thế ư?
Tống Thư Hàng:
“Diệp Tư, cô có nghe nói tới thứ này chưa?”
Diệp Tư lắc đầu:
“Chưa nghe bao giờ. Bích Thủy Các bọn ta trước kia cũng từng qua lại với Mặc Môn, mua một số con rối chiến đấu. Nhưng chưa từng nghe nói tới loại con rối thủy tổ này. Nhưng trong cơ thể của con rối bị hư này có một nguồn năng lượng. Ta cảm giác được bên trong ẩn chứa năng lượng vô cùng cường đại. Hơn nữa nguồn năng lượng này vẫn còn trong trạng thái hoạt động.”
Hai mắt Tống Thư Hàng sáng rực lên, chẳng lẽ thứ mà đạo nhân áo tím muốn chính là nguồn năng lượng trong con rối thủy tổ ư?
Sau khi ngẫm nghĩ, Tống Thư Hàng dè dặt tháo găng tay tình yêu của Mộc Ngưu kiếm khách trên tay mình xuống, sau đó ấn tay lên người con rối thủy tổ kia.
Theo thời gian trôi qua, Tống Thư Hàng nắm giữ Bí Pháp Giám Định ngày càng thuần thục hơn. Cái giá cần phải trả lúc giám định cũng giảm đi nhiều.
Quan trọng hơn, bây giờ hắn có thể khống chế được phần nào lượng máu sẽ phun lúc dùng Bí Pháp Giám Định rồi. Nếu như tin tức ẩn chứa trong thứ giám định quá lớn, phải trả một cái giá quá đắt, ảnh hưởng đến sinh mạng thì hắn có thể chọn giám định một phần tin tức... Sau đó ngừng Bí Pháp Giám Định trước khi chết vì mất máu, bảo vệ cái mạng nhỏ của mình.
Giám định! Tống Thư Hàng cắn răng nghĩ.
Phù văn màu vàng trong mắt hắn tuôn ra, bay vào người của con rối thủy tổ, sau đó biến thành hình đồng hồ, những chiếc kim bên trên đồng hồ nhanh chóng quay ngược lại.
Ngay sau đó, trên cánh tay Tống Thư Hàng bắt đầu xuất hiện vô số vết thương.
Diệp Tư ở bên cạnh vội thi triển Trì Dũ thuật chữa khỏi cho hắn. Nhờ có sự trợ giúp của Diệp Tư, cái giá phải trả của lần giám định này chỉ duy trì ở khu vực cánh tay mà thôi.
Năm giây sau.
Phù văn màu vàng bay về lại hốc mắt của Tống Thư Hàng.
Tin tức về con rối thủy tổ cũng xuất hiện trong đầu của hắn.
[Vua con rối không rõ là số mấy, con rối thủy tổ của Mặc Môn, do Trường Sinh Giả ????? của Mặc Môn tự tay chế tác, lúc ở trạng thái hoàn mỹ có tu vi bát phẩm đỉnh phong. Nay đã bị hư hỏng, mức độ hư hỏng là 89%, đã không còn khả năng sửa chữa. Hạch tâm của nó được tạo ra từ kỹ thuật ngụy vĩnh hằng chi lô, năng lượng vẫn giữ tình trạng hoàn hảo, có thể tách riêng ra dùng.]
Tin tức phản hồi từ con rối thủy tổ cũng không nhiều lắm.
Cái giá mà Tống Thư Hàng phải trả chủ yếu là dùng cho giám định tin tức về người chế tác. Kết quả giám định ra sau cùng cũng chỉ ra được nó là do Trường Sinh Giả của Mặc Môn tạo ra, còn tin tức cụ thể về Trường Sinh Giả đó thì không giám định ra được.
Rất có thể Trường Sinh Giả của Mặc Môn vẫn còn sống, cho nên hắn chủ động che giấu thiên cơ, khiến cho không ai tính ra được bất kỳ tin tức gì của hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận